Thả lỏng toàn bộ giác quan, nó bước đi tênh hênh trước gió. Mặt trăng vằng vặc, gió lởn vởn hất tung mái tóc ngắn. Rồi như chưa thỏa, gió nghịch ngợm mơn man vài lọn tóc rối cà cà vào gáy nó. Nhồn nhột!
Tiếng trống múa lân văng vẳng, đều đều dội lại, thập thình trong tim nó. Thế là lại một mùa trăng thức nữa, một mùa trung thu xa nhà.
Sài thành rộn rã, tấp nập hơn, phố xá ngập tràn sắc đỏ của đèn lồng, của những quầy bánh trung thu. Thật dễ dàng để cảm nhận được ai đó đang vui lên trong từng ánh mắt sắp được hợp ngộ, và cũng thật dễ dàng để nhận ra nét buồn khắc khoải của ai đó dưới làn mi chưa được trọn thỏa nỗi nhớ nhung như nó, là nó. Có một cái gì đó len nhè nhẹ, lặng lẽ thấm vào tim, vừa ấm, vừa lạnh, nôn nao đến nặng lòng.
Người ta đếm tháng năm xa nhau bằng những tháng ngày hò hẹn, bằng những phút giao thừa thiêng liêng, nhưng với nó, nó đếm bằng những mùa trung thu mà nó vẫn quen gọi là trăng thức như thế. Đều đặn, cứ đến rồi đi, quy luật để rồi lại mừng vui, lại xót xa, lại hụt hẫng.
Càng về khuya trăng càng tỏ, tỏ đến nỗi dường như nó không còn dấu được những nét buồn vui lấp liếm. Nó như người mẫu khỏa thân trần trụi mà họa sỹ của nó là ánh trăng lãng tử kia đang phóng khoáng vẽ những nỗi niềm xuyên thấu. Nó nhớ điều chi...
Nó nhớ những gì là của nó, những thứ đã đến và đi để rồi mỗi mùa trăng thức nó lại hệ thống, lại kiểm điểm, lại thành thực với chính mình của bản gốc, thành thực với ánh trăng vàng.
Thống thiết bản tình ca dạ khúc trăng vàng
Từng phút đến rồi đi bối rối
Chân thành lắm, trăng làm chi nên tội
Đã thu rồi sao còn thức đợi trăng ơi
Em xa quê em ngạo nghễ với đời
Em lấp liếm buồn vui sau cánh của
Giọt nước mắt rơi ngày hôm qua đâu còn nữa
Bao thu rồi trăng đã ngủ chưa trăng?
Đêm nay trăng lại thức, và nó sẽ lại thức cùng với trăng đêm nay. Nó sẽ nói cho trăng nghe những ước muốn của chính mình.
Phạm Thị Dung
Trung thu 2011