
VÁ ĐÊM
Đêm nay
trăng khóc một người
Lênh loang trăng vỡ tơi bời mảnh đêm
Nỗi đau như lạ như quen
Càng nén thật chặt càng rên buốt lòng
Thiên hà một dải mênh mông
Nơi đâu là bến cho lòng bình yên
Ngẫm đời khổ một chữ duyên
Lênh đênh chìm nổi con thuyền trần ai
Vá đêm bằng tiếng thở dài
Em ngồi khâu đến ban mai... lỡ thì...
QUÁCH LAN ANH
PHÙ DU
Ừ thôi, mình phải chia tay
Phân vân chi nữa chỉ đày đọa thêm
Đa đoan riêng một mình em
Trái ngang lắm nỗi mà quên đường về
Cỏ may lội dọc triền đê
Có thương em đắm giữa mê lộ người
QUÁCH LAN ANH
Email : anhquch2@gmail.com