Hỡi ngọn nến lung linh trong đêm tối
Có biết chăng khi nến tắt đi rồi
Em sẽ qua khỏi ngưỡng cửa bồi hồi
Để đón nhận hồn nhiên mười tám tuổi
Qua tuổi mới, em đã làm người lớn
Phải xa thôi những lúc thích vui đùa
Như con nít, rồi bỗng dưng hờn dỗi
Thằng nhỏ ăn gian, con bé giận vờ
Phải xa rồi những lúc trốn đi chơi
Chân đạp đất, đầu chang chang đội nắng
Rồi những lúc bị mẹ rầy, cha mắng
Con khóc nhè chờ mẹ vỗ, cha yêu
Sao tuổi thơ đi qua còn trở lại
Vương vấn hoài trong dạ kẻ chia tay
Ôi tuổi thơ sao vô tư đến thế
Xin vẫy chào để đón nhận tương lai
TRẦN THỊ HÀN NI
Nơi tách trà khuya ánh đèn thành phố
Màn sương trời đắp lạnh đôi vai
Chung trà nóng một mình độc ẩm
Cũng vui vui chuyện với đêm dài
Bên tách trà khuya một mình lặng lẽ
Ngẫm sự đời vườn nỗi áo cơm
Chân mải bước trên lộ trình mệt mỏi
Được gì không? - những lúc đi về
Ký ức ngày xưa quê nhà xa lắc
Trên vai con chưa nặng gánh cuộc đời
Tuổi thơ chảy về bỗng chốc vô ưu
Thêm đượm ngọt vị trà đêm vợi
Xa xôi lắm suốt dặm đường vọng gọi
Nâng chén trà nhấp nỗi nhớ thương
Trong tách trà khuya hình ảnh quê hương
Đêm càng xuống lòng nghe nghe lạnh