Bước hiền lành qua ngày không bình yên
Về ban công nho nhỏ
Ngắm mái ngói ngả màu có loài cây bám rễ
Cây si già đơn lẻ
Rót lên xanh một giọt cà phê
Biết bao lần trượt chân viên gạch đỏ ngoài kia
Nắng chỉ làm lối đi thêm ẩm ướt
Dưới xa kia đám cỏ dày bám đất
Mùa màng xa xanh
Miết tay lên từng vệt sáng bình minh
Nghe tay mình thơm
Nghe môi mình ấm
Hái đầy tay những mùa hoa tím đẫm
Khóc mình còn lành trong.
VÕ THỊ HÀ
(ĐH Văn hóa Hà Nội)