Vị sương (Hào Thiện Chân)

 

Đi qua cánh đồng hoang

vào một buổi sớm

thời điểm mặt trời chưa lên

và vầng trăng đã lặng

giấy phút tê tái nhất của ngày

vô vàn hạt sương

đậu trên vô vàn tán lá

những hạt sương mềm mịn và lạnh giá

tôi như một chiếc lá.

 

Cánh đồng hoang

tôi đi tìm kiếm chính mình

sương đẫm hồn tôi.

Đứa trẻ nằm ngủ trong chăn

ông già nằm ngủ trong chăn

mọi lời kể, chuyện về vị sương

đều giả dối.

Tôi, một chàng trai

cần bươn qua những lạnh lẽo sương đêm

mỗi lần tôi kể, chuyện về vị sương

là thật.

 

Từng chiếc lá ngậm từng hạt sương

vào chính nó

không như người ta vẫn nghĩ

sương chỉ bám trên rìa lá

tan biến

khi mặt trời lên.


Phamngochien.com - 13:31 - 25/03/2022 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận