Viết cho một chiều gió rỗi... (Hà Nguyên - ĐH Khoa học Huế)

Sợ nhất tuổi già, dù mình mới thấy 27 mùa đào trổ lá. Sợ nhất nhăn nheo xấu xí, dù ra đường vẫn lừa được khối anh ngoái đầu nhìn lại. Sợ nhất những chiều bó gối thế này, thấy mình cô độc và đáng thương lạ...

oOo

Hiếm có một chiều thong dong, nắng thong dong, gió thong dong, muốn tự thưởng cho lòng mình chút gì nhẹ bẫng...Ngồi bó gối vậy thôi, tự do ngắm nghía bất kể thứ gì mình thích, chẳng cần nhấp nhổm chuyện ngày mai, ngày kia, cuối tuần cuối tháng sao có bài nộp sếp, nhận mấy đồng nhuận bút còm cõi. Ngồi một mình hay để đầu óc chạy lung tung, cái miền ký ức thăm thẳm ấy thường ập ùa về nhất. Cái miền nhớ cào cấu mình bao nhiêu năm trời, đã gắng gỏi dằn xuống, sao những buổi chiều gió rỗi như thế này nó lại hiện về đau đáu thế?

Chiều rỗi, lại hay nhớ những thứ đầu tiên: chiếc áo dài trắng đầu tiên, buổi hẹn hò đầu tiên, cái nắm tay ngượng nghịu đầu tiên, nụ hôn đầu tiên... Nhớ, chẳng để làm gì, nhớ vậy thôi. Rồi nghĩ giờ này ai đó đang làm gì, như Đăng chẳng hạn, giờ này anh đang làm gì? Nước Pháp mùa đông có tuyết, Đăng vốn to con, sẽ cuốn mình trong chiếc măngtô to sụ, cúi lom khom trên đường đến thư viện, có lẽ thế, anh vốn mê mấy cuốn sách khô khan ấy hơn cặp chân dài thiếu nữ. Đăng là người tình đầu tiên, phải, người tình, khác với người yêu nhiều lắm.

Người yêu là... yêu, cũng nhiều khi nói thế mà không phải thế, không hẳn là tình yêu. Người tình thì khác, người tình, là yêu - thật sự, tình - thật sự, có chút thi vị của lén lút, của những tối cà phê vội vàng... Ngày xưa Đăng ghét từ "người tình", nghe có vẻ "tội lỗi thế nào". Anh có ăn cắp tình yêu của Khải đâu! Hai đứa mình tự nguyện mà. Đăng vẫn ngốc nghếch thế. Thế anh bảo gọi thế nào? Hay em chia tay với Khải rồi chúng mình công khai nhé? Khải là người yêu, mối tình ba năm học trò, bốn năm đại học, đến khi chỉ còn chút dư vị của tình thôi mà cũng không nhận ra, ngỡ thế là an phận, cho đến khi gặp Đăng.

Đăng là bạn thân Khải, học ở Pháp mấy năm đận ấy về nghỉ hè, sét đánh cháy sém từ cái nhìn đầu tiên. Chuyện ngỡ xảy ra trong phim lại ứng ngay vào mình, mà lại trớ trêu không thể nói lời chia tay với Khải lúc đó. Không còn tình, nhưng còn nghĩa, Khải gặp quá nhiều rắc rối từ gia đình và công việc, gánh nặng yêu đương này không thể oằn thêm trên vai. Thế là chờ, mình chờ, Đăng chờ... Mình có công việc đầu tiên, Khải cũng ổn định, thế là mọi chuyện được công khai. Hôm ấy gió nhiều, ờ mà mình hay để ý gió máy gì vậy không biết, gió ven sông thông thốc, Khải níu  mình lại, níu gì Khải ơi, gió cuốn rồi có bao giờ trả lại...

Nhớ lan man những chuyện không đâu, cả cái quán Nghiêng nép trong hẻm nhỏ mà mình với Đăng hay trốn xô bồ trong đó cũng hiện về ký ức. Quán cái gì cũng nghiêng, bàn ghế khập khiễng chân cao chân thấp, cốc nước không hiểu chủ quán đặt hàng đâu về cũng "sứt mẻ một cách rất nghệ thuật", chậu cây, cánh cửa, góc quán... xiêu vẹo hết. Lạ. Tĩnh. Thích ngồi đây nha nhẩn cà phê và nghe gió thổi ù ù hay lật phật, tùy mùa mà gió đổi, thi thoảng cũng ngồi đúng hôm gió đi vắng, những lúc ấy chỉ muốn chạy ngay ra mấy cái cây trước quán mà lắc lắc. Ghét những khi gió yên, ngồi quán thấy thấp thỏm như một người quen đi mãi chưa về.

Không hiểu sao lại yêu Đăng và sao Đăng lại gắn bó với mình. Mình điên cuồng, Đăng bình lặng; mình hoang, Đăng tĩnh. Cái gầm gào đặt bên cạnh cái yên ả có lẽ hợp chăng. Không biết. Không chắc lắm. Có cái gì chắc chắn trong cuộc đời này, 27 năm nay, chưa ai dạy mình cả. Ờ đấy, tĩnh thế, tưởng mãi mãi, thế rồi Đăng cũng đi. Anh còn năm năm thạc sĩ, em chờ? Không biết. Không chắc lắm. Có cái gì chắc chắn trong cuộc đời này, 27 năm nay, chưa ai dạy mình cả.

Hiếm khi có một chiều gió rỗi, đã tự nhủ thưởng cho lòng mình một chút gì nhẹ bẫng, mà nhớ lan man gì thế này. Hết hôm nay là gió nổi đấy, gió nổi sẽ đỡ hơn, mình phải lao vào kiếm tiền, và ký ức kia - dù chỉ là một giây trước thôi cũng đã thành ký ức - sẽ phải chờ đến ngày gió rỗi tiếp theo...     

HÀ NGUYÊN

(ĐH Khoa học Huế)

 


Phamngochien.com - 06:38 - 08/05/2012 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận